Tuổi trẻ chưa trải sự đời

NỘI DUNG BÀI VIẾT

Tôi viết bài này với mục đích tâm sự là chính và mong muốn nhận được sự chia sẻ, góp ý, giao lưu và học hỏi từ mọi người là chủ yếu. Không phải tôi lên đây để than phiền, khoe khoang hay kể lể gì đâu nhé.

Mở đầu bằng một, vài câu hỏi có lẽ sẽ khiến não bộ của chúng ta hoạt động tốt hơn. Vậy theo bạn thì bệnh “CẢ THÈM CHÓNG CHÁN” là gì? Bạn có từng mắc phải bệnh này không? Còn tôi thì có nhé và tôi phải bỏ ra một cái giá không hề nhỏ để hiểu được điều này.

Nguyên nhân có thể là do sở thích, tính cách cá nhân, áp lực từ cuộc sống, … Với bản thân tôi thì tôi nghĩ rằng do sự cẩu thả trong suy nghĩ, trong việc đưa ra quyết định hay lựa chọn của tôi là chính, chứ yếu tố hoàn cảnh chỉ là phụ mà thôi.

Lời tựa

Tôi đang là thực tập sinh năm 3 ngành xây dựng tại Nhật Bản, tôi từng có một quyết tâm mãnh liệt rằng phải sang Nhật để trải nghiệm và học hỏi. Điều đó đã trở thành hiện thực khi tôi 20 tuổi. Tôi không cần biết rõ rằng mình sẽ sang Nhật làm những công việc gì, về nước sẽ làm gì. Tôi chỉ cần biết rõ rằng mình sang Nhật để trải nghiệm và học hỏi cách làm việc cũng như văn hoá người Nhật là chính, kiếm ít tiền về làm vốn kinh doanh là chủ yếu mà thôi.

Do bản tính hiếu thắng và chăm chỉ cũng như sự quan tâm của thầy cô và nhường nhịn của bạn bè nên tôi đã dẫn đầu về mặt điểm số trong lớp và có tháng điểm tổng kết của tôi đứng đầu cả một trung tâm. Vì luôn nhận được sự đánh giá cao từ các thầy cô cũng như những ưu đãi đặc biệt dành cho tôi nên tôi cũng mơ mộng và khát khao về xứ xở hoa anh đào rất nhiều.

Rồi đến khi sang đất nước mặt trời mọc, tôi phải ở tại nghiệp đoàn 1 tháng trước khi về công ty làm việc (Tokyo). Tôi tiếp tục được bổ nhiệm làm leader quản lý mảng học tập do điểm số của tôi đứng đầu trong số những thực tập sinh cũng như khả năng nghe hiểu và nói chuyện được với các thầy cô người Nhật. Tôi lại trở nên tự mãn và càng mơ mộng, khao khát về công ty làm việc nhiều hơn. Xin lỗi đọc giả vì phần mở đầu hơi dài nhưng câu chuyện thực sự bắt đầu từ đây.

Triệu chứng bệnh

Công ty tôi làm việc ở Osaka, nên ngày đầu tiên đi làm tôi đã bị sốc về cách nói chuyện của mọi người ở đây. Họ nói tiếng địa phương là chính (tôi học tiếng nhật phổ thông – vùng Tokyo nhưng lại làm việc tại osaka; giống như học tiếng Việt miền bắc nhưng lại vào miền Nam làm vậy) và nói chuyện không hề chậm rãi và lịch sự như thầy cô từng dạy nên tôi gần như không nghe được họ đang nói gì. Trong công việc thì tôi được xếp vào làm cùng với những người rất nóng tính nên từ những ngày đầu tiên tôi đã bị mắng chửi, đánh đập liên miên rồi. Một phần cũng là do các anh senpai (người đi trước) vừa kết thúc 3 năm về nước được 1 tháng thì tôi mới sang và những người Nhật kia thì đã quen làm với các anh senpai (đã thạo việc) nên tôi chẳng nhận được sự hướng dẫn cũng như sự chỉ dạy tận tình như những gì tôi từng nghĩ.

Thay vì cố gắng học hỏi tôi lại cố làm theo ý hiểu của riêng mình do cái tôi, lòng tự trọng, sự tự mãn của tôi lúc ấy khá cao. Lẽ ra tôi nên chia sẻ với người khác để tiếp thu lời khuyên và ý kiến của mọi người thì tôi lại cố gắng tự mình giải quyết theo một cách chủ quan và nông cạn. Tôi nghĩ rằng mình đã đủ lớn để tự lập như những lúc vừa học vừa đi làm thêm vẫn ăn uống và vệ sinh đầy đủ. Với một đống tài liệu và sách tiếng Nhật mang từ Việt Nam sang, tôi tin rằng mọi cố gắng sẽ được đền đáp xứng đáng nên tôi đã cắm đầu vào học với mong muốn rằng sớm cải thiện được khả năng tiếng Nhật để làm việc hiệu quả hơn.

Nhưng đúng là 1 bước sai thì cả vạn bước sai. Tôi đâu biết rằng để nghe quen người ta nói lại tốn nhiều thời gian đến vậy, chứ chưa nói gì đến việc áp dụng những điều mình học vào trong giao tiếp để cải thiện. Trong khi kiến thức ở trong sách vở thì gần như không áp dụng được trong giao tiếp ở trong ngành xây dựng này. Trong khi học ngày học đêm nhưng đi làm thì vẫn bị chửi bị đánh (tôi thường bị sút vào mông và gõ búa vào mũ bảo hộ, đòn đánh mang nặng sát thương về tinh thần chứ không mang nhiều sát thương về thể xác. Và chỉ có một số ít người luôn nóng tính trong công việc chứ ra ngoài công việc thì người Nhật cũng rất tốt bụng nên tôi ko hề trách bất kỳ một ai mà chỉ trách bản thân mình còn kém cỏi mà thôi. Tuy nhiên, bị đánh với tôi thực sự là một cú sốc cực mạnh. Là một người bản lĩnh thì sẽ đối mặt và tìm kiếm giải pháp phù hợp nhất, nhưng tôi thì lại chìm đắm trong cái cảm giác rơi từ đỉnh cao thiên đàng xuống 18 tầng địa ngục.

Điều đáng trách hơn nữa là tôi đã ghét công việc này, tôi đã từ bỏ việc học tiếng Nhật, thay vào đó là chìm đắm trong game, trong video giải trí, … Trốn tránh hiện thực bằng những thứ hư vô mờ ảo. Tôi vẫn luôn hướng về sự tích cực nhưng lại trở thành 1 thằng vô dụng tích cực, … Một thời gian sau, tôi nhận ra mình cần thay đổi, cần kiếm thêm nhiều tiền để tìm niềm vui trong cuộc sống, nhưng thay vì tập trung vào học tiếng Nhật và để tâm thêm về công việc tôi lại muốn làm kinh doanh và bắt đầu từ việc làm affiliate các trang web Việt Nam.

Lại là nhiệt huyết 3 giây, tôi mua máy tính về tập làm 1 thời gian thì tôi nhận ra các trở ngại về việc đăng ký tên miền và hosting cần phải có người ở Việt Nam mới đăng ký được trong khi tôi lại chẳng thể nhờ vả được ai. Thay vì cố gắng học tiếng Nhật để đăng ký làm bên Nhật hoặc hỏi mua lại trang web thì tôi lại cứ trì hoãn dẫn đến bế tắc và chán nản bỏ cuộc. Sau một thời gian tôi tiếp tục đọc và xem rất nhiều về chứng khoán nhưng lại gặp những trở ngại rồi lại áp lực từ công việc và bế tắc khiến tôi từ bỏ. Tôi tiếp tục thử 1 đống công việc kiếm tiền online, làm hệ thống, nhưng chỉ được 1 thời gian rồi tôi nhận ra những công việc này đều không diễn ra theo những gì tôi nghĩ và tôi muốn nên tôi lại tiếp tục từ bỏ. Tôi đã tốn gần 2 năm sống vô dụng như vậy đấy. Nhưng nó không hề vô nghĩa và tôi thực sự rất trân trọng những ngày tháng như vậy. Người thông minh thì chỉ cần mắc sai lầm 1 lần là họ đã nhận ra rồi, còn những người cực kì thông minh thì họ chỉ cần nhìn nhận vào sai lầm của người khác là đã tránh hết được những điều không đáng xẩy ra.

Do đó, tôi cũng mong rằng những ai chưa nhận thức sâu sắc về điều này có thể hiểu và hành động một cách đúng đắn nhất để sớm đi đến thành công. Với cá nhân tôi thì là do cái tính ham giàu nhanh, cố chấp, tự mãn, nghĩ ngắn, cẩu thả, phiến diện dẫn tới cái bệnh CẢ THÈM CHÓNG CHÁN xuất hiện nhiều như vậy. Mặc dù sau mỗi một lần tái bệnh thì triệu chứng cũng như niềm đau đều giảm đi một chút nhưng nó cũng không thể phủ nhận rằng “tôi đã sai lầm”. Đôi khi mấu chốt của vấn đề chỉ là một vài nút thắt rất nhỏ nhưng nếu chúng ta không sớm nhận ra thì ta vẫn sẽ tiếp tục mắc sai lầm phải không mọi người?

Chữa bệnh

Vậy, sau khi nhận ra được nguyên nhân và triệu chứng bệnh thì dưới đây mới là điều quan trọng nhất mình muốn nhắn gửi tới mọi người – phần chữa bệnh (giải pháp).

Giải pháp này không phải hoàn toàn do bản thân tôi nghĩ ra mà nó dựa trên những lời dạy của Thầy Năm (web5ngay) và những gì tôi đã trải qua cũng như nguồn kiến thức hạn hẹp của tôi, nên nó chỉ mang tính cá nhân là chính. Nhưng tôi nghĩ nó có thể sẽ phù hợp với tất cả mọi người nên tôi xin phép mạnh dạn đưa lên đây để mọi người cùng tham khảo.

Sử dụng tương lai để xây dựng hiện tại

Tôi thường lấy cái dài hạn để nuôi cái ngắn hạn (luôn tin tưởng vào bản thân, tương lai của bản thân). Điều này chỉ thực sự đúng khi tương lai của bạn trở nên rõ ràng, tức là bạn phải xác định rõ bản thân mình sẽ trở thành người như thế nào, hoặc mục đích, mục tiêu cụ thể mà bạn muốn đạt được trong tương lai là gì. Khi đấy thì mọi suy nghĩ, hành động và mục tiêu của bạn sẽ nhất quán với đích đến lớn nhất của bạn.

Sự mơ hồ và không rõ ràng có thể khiến kế hoạch của bạn dễ dàng đến với thất bại. Nếu bạn chưa xác định được bản thân mình muốn gì thì cũng đừng lo lắng vì tôi sẽ viết một bài khác chia sẻ cụ thể hơn về những gì cần làm để xác định điều bản thân mình muốn.

Nếu chưa có mục tiêu rõ ràng thì hãy lấy hiện tại để nuôi dưỡng tương lai

Lấy cái ngắn hạn để nuôi cái dài hạn. Lựa chọn một lĩnh vực bạn cảm thấy rằng nó có ích cho tương lai của bạn rồi áp dụng 3 phương pháp để trở nên xuất sắc trong mọi lĩnh vực (của thầy Năm) và đặc biệt nhất là “quy tắc điếu thuốc” (của thầy Năm).

Mình hiểu nôm na là phải tìm hiểu trước về lĩnh vực mà mình chọn xem nó có thực sự đáng giá để mình cố gắng ko. Tìm hiểu về những khó khăn phổ biến, và cả những khó khăn tiềm ẩn mà bạn có thể nghĩ ra trong lĩnh vực ấy. Khi đã đưa ra lựa chọn hãy áp dụng quy tắc điếu thuốc (ví dụ: hãy nghĩ rằng việc học hàng ngày không phải là để trở thành chuyên gia hay giáo sư, tiến sĩ mà chỉ đơn giản là để ngày mai tôi có thể tiếp tục học) và thực hiện nó đầy đủ và đều đặn. Và đến khi bạn thực sự trở nên xuất sắc trong 1 hay vài lĩnh vực, mình tin rằng bạn sẽ có nhiều sự lựa chọn hơn, cơ hội và ý tưởng sẽ đến với bạn một cách thường xuyên hơn. Đọc nhiều sách chính là một lựa chọn tuyệt vời để có thể hiểu bản thân mình hơn cũng như nhận thức sâu sắc hơn về cuộc sống.

Thiết lập mục tiêu và kiên trì theo đuổi nó

Mình có một bí quyết nhỏ để hoàn thành mọi mục tiêu: đó là hãy bắt đầu bằng mục tiêu thật nhỏ và tăng từng chút một theo thời gian. Điều này cực kỳ quan trọng vì nó chính là bài học xương máu của mình. Tùy vào khả năng từng người mà hãy bắt đầu mục tiêu chỉ bằng 1 phần 5 hoặc 1 phần 2 sức của bản thân. Vì những người có tính cả thèm chóng chán như tôi thường đặt mục tiêu khá cao so với sức của mình (không biết lượng sức mình).

Ví dụ: một ngày bạn có thể đọc 100, 500 trang sách hoặc học thuộc lòng 20, 50, 100 từ vựng ngoại ngữ nhưng nếu bạn chưa có thói quen, kinh nghiệm cũng như phải tạo thói quen lại từ đầu thì hãy lập mục tiêu tuần đầu, tháng đầu thật nhỏ thôi (1 tuần 50 từ vựng, 1 tuần 50 trang sách, mỗi ngày 10 trang, 10 từ vựng, 2 ngày ôn luyện và đọc lại), …

Khi thực hiện việc bạn lựa chọn đều đặn mỗi ngày nó sẽ có 1 cái đà để bạn tiến lên phía trước thuận lợi hơn. Thế nên mới nói sức mạnh của thói quen mạnh mẽ đến nhường nào. Thay vì nghĩ và lựa chọn con đường ngắn là phải trở nên xuất sắc thật nhanh, phát triển thật nhanh, hoặc tìm cách kiếm tiền để nhanh giàu thì hãy nghĩ và chọn con đường thật dài với những đích đến tươi đẹp của chúng ta. Thời điểm mà chúng ta nhìn rõ con đường mà mình sẽ đi qua thì đấy mới là lúc để tăng tốc.

Hy vọng bài viết này có thể giúp đỡ được ai đó. Tương lai khó nói trước được điều gì, dù chúng ta thực sự hiểu được nhưng áp lực từ cuộc sống, từ gia đình (tuổi tác bố mẹ, đời sống vợ con,…) Có thể sẽ làm bạn chệch hướng và mắc sai lầm khiến chúng ta khó thực hiện được điều mà ta mong muốn. Những lúc như vậy hãy biết chấp nhận một cách tích cực, lạc quan vào tương lai, tin tưởng vào bản thân và nhìn nhận + bắt đầu lại. Đừng trì hoãn quá lâu và đừng bao giờ bỏ cuộc.

Việc đưa ra lời khuyên luôn dễ dàng hơn việc thực hiện rất nhiều. Nên tôi viết bài này không bắt buộc hay dăn dạy một ai cả. Lựa chọn ra sao là quyền của bạn, còn rất nhiều cách mà tôi còn chưa biết và còn chưa làm được. Chỉ là đôi dòng chia sẻ gửi tới bạn cũng như gửi cho tôi ở tương lai với mong muốn rằng mọi người cũng như tôi ở tương lai sẽ không mắc phải những sai lầm như vậy nữa.

Do kỹ năng viết của mình không được hay cho lắm nên mình cảm ơn mọi người vì đã đọc tới đây. Chúng ta sẽ luôn cố gắng và chúng ta chắc chắn sẽ thành công.

Trần Đức

Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin
Share on email

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

advanced divider

BÀI VIẾT KHÁC

advanced divider